![]() Bắt đầu từ tháng 10/1987 một trung đoàn hoả tiễn RT-23 đã nhận lệnh trực chiến, và theo đánh giá của Liên Xô/Nga hệ thống ICBM RT-23 đã mang lại thành công ngoài trông chờ. ![]() Tính đến giữa năm 1988, số lượng bệ phóng gắn trên tàu hỏa RT-23 (SS-24 Scalpel) của quân đội Liên Xô/Nga đã tăng lên con số 20. ![]() Đến năm 1999, quân đội Nga có tất 3 sư đoàn, trong đó có 4 trung đoàn với 36 hệ thống phóng tên lửa RT-23 (SS-24 Scalpel). ![]() Các “đoàn tàu ICBM” với dạng hình y chang các đoàn tàu chở hàng hoạt động không nghỉ trong hệ thống đường sắt quy mô lớn của Nga. Các biện pháp theo dõi của Mỹ và Phương Tây đã khoanh tay với loại vũ khí độc đáo này của Nga. ![]() Về nguyên lý hoạt động, ICBM RT-23 Molodets phiên bản hoạt động trên tàu hỏa cũng có nhiều sức mạnh na ná như các dòng ICBM thường nhật của quân đội Nga. ![]() ICBM phiên bản RT-23 dài 23,3m (đã bao gồm đầu đạn), đường kính thân đạt 2,4m và có thể mang theo 5 đầu đạt hạt nhân có khả năng tự cơ động quỹ đạo MIRV với sức công phá 550 Kilotone/đầu đạn. ![]() Để bảo đảm khả năng cung cấp lực đẩy cho hoả tiễn ở mọi địa hình phóng, RT-23 có tầng phóng trước nhất trang bị động cơ đổi thay véc-tơ lực đẩy giúp tối ưu gia tốc và giảm trình bày hồng ngoại khi phóng. ![]() Ngoài ra, hệ thống giá đỡ đặc chủng ở khoang phóng (toa tàu) cho phép triển khai hoả tiễn ở thể sẵn sàng phóng trong 15 phút. ![]() RT-23 dùng phương thức phóng nguội, tên lửa được đẩy khỏi ống phóng rồi mới kích hoạt động cơ đẩy tự thân. ![]() ICBM RT-23 sử dụng phương thức dẫn đường quán tính có hiệu chỉnh pha giữa nhờ hệ thống đạo hàng hình sao giúp sai số vòng tròn đồng tâm (CEP) ở tầm bắn tối đa (10.500km) chỉ là 500m (đối với khí giới hạt nhân con số này hầu như chơi đáng kể vì mục đích của ICBM là đưa được đầu đạn sang bờ cõi đối phương). ![]() ICBM phiên bản RT-23 đặt trên tàu hỏa được đưa ra khỏi biên chế Quân đội Nga năm 2002 và chính thức túa năm 2007 theo các điều khoản Hiệp ước Cắt giảm vũ khí Chiến lược START II với Mỹ. |










