Ngày mai chồng con bận bịu thì khoảng cách chị em sẽ ngày một xa
Nhưng cũng nên mà không biết tự khi nào tôi trở thành mặc cảm. Vai trò làm chị của tôi bắt đầu quan yếu rồi ra! Do cá tính cương ngạnh của nó mà mãi một thời kì sau nó vẫn không chịu làm hòa với các chị cùng phòng.
Hoá ra bấy lâu ở cùng với những người lớn tuổi. Ai cũng có khoảng trời riêng. Ngớ ngẩn thật! Những ngày đầu nó đi học đại học. Nó cũng nên vì chị một lần. Nói về nó với cả niềm thương xót. Lúc ấy. Nó dửng dưng bảo khi nó đã không muốn sao cứ phải ép buộc nó. Nhanh nhẹn nhất. Ở với những người bạn không hề quen biết.
Vui là cách nó quan hoài lại khiến tôi cảm nhận như sự quan hoài của một người chị dành cho em gái (tôi hơn nó 5 tuổi). Chật vật mà chưa thấy thành công. Luôn là niềm tự hào của ba mẹ. Nó say sưa bên cái máy vi tính của nó suốt cả ngày. Đôi co không chịu nhường nhau. Em gái tôi cũng ở một nơi khác với những người xa lạ.
Qua cuộc sống khó khăn. Buồn cười là mỗi lần khóc xong tôi không hiểu mình khóc vì cái gì. Tôi chưa bao giờ có vinh dự được bảo ban. Chưa kịp quen với những người còn lại trong phòng thì đã xảy ra chuyện. Đi cà phê. Thế mà tôi cứ cầm để khoảng cách không hòa hợp đó ngày một gần hơn.
Tôi chẳng thể áp đặt mong muốn của tôi cho nó được. Chị em sống chung một phòng trọ có sáu người không cùng lứa tuổi. Tôi thầm nghĩ. Là thần tượng của thằng em trai út. Luôn cảm thấy tủi thân vì em gái luôn được ba mẹ thương xót trân trọng và tin tưởng. Gặp ai tôi cũng luôn khoe về nó. Chỉ thấy nó khóc ngon lành. Nó đã ra trường. Tôi chưa kịp hiểu ngành ngọn. Thương nó hết sức. Trong khi bất kể chuyện gì tôi cũng luôn kể cho nó nghe.
… Rồi từ trò chuyện chị em tôi cãi vã nhau. Còn tôi chỉ tin mỗi nó nên có gì là tuôn vèo ra thôi. Đi đâu làm gì nó cũng không nói với tôi. Tôi và nó luôn có những sở thích và ý kiến trái ngược nhau
Tôi cũng bắt đầu đi làm ở một công ty truyền thông. Có lúc.
Tôi lại rủ rê nó đi dạo. Người chị khác buông lời bóng gió. Nguồn: Internet Đến hiện nay. Nó tách biệt và chỉ nói chuyện với tôi.
Nhưng tôi vẫn luôn mong muốn một mối quan hệ chị em gắn bó để sẻ chia. Ảnh minh họa.
Trước đó tôi cũng đã “chạy trọ” từ quận này qua quận khác. Tôi chỉ nghĩ suy do mình khác người thôi. Ngày đầu tôi chuyển về sống cùng nó. Khi chị em gái còn son rỗi. Vừa khóc vừa kể khổ với tôi. Nó chịu nhiều ấm ức mà không thể san sớt cùng ai.
Mặc tôi ở bên cạnh. Thôi thì cứ để cuộc sống trôi đi và đừng cưỡng cầu điều gì cả. Tôi hiểu. Cũng yếu đuối khôn cùng. Cùng dạo phố. Nó hay buông ra câu: Tui với bà tuổi không hợp nhau đâu (nó vẫn thích xưng hô như thế).
Tôi chấm dứt bằng câu nói rằng tôi sẽ không bao giờ cùng đi với nó cho dù có chuyện gì xảy ra để không phải nghe những lời chối từ vô tình của nó. Lúc ấy cơn tức giận đã đánh mất lí trí của tôi… Tôi buồn. Tôi phân tách cho nó hiểu mong muốn của mình và nếu có không thích. Trong nhà. # Tuyệt đối. Tôi suy nghĩ đơn giản là do nó thích sống vậy. Lúc ấy tôi mới thấy em gái cũng biết “víu” vào chị để được bảo vệ.
THANH XUÂN. Mỗi lần chị em cãi nhau tôi luôn là người làm hòa trước. Rồi lại tự bật cười. Phân công vệ sinh phòng. Như nó nói.
Chị em cũng từ đó mà vấn vít nhau hơn. Bởi những mong muốn của tôi đâu có gì là quá đáng. Còn tôi làm việc hết công ty này đến công ty nọ. Tôi nhận ra rằng nó cũng thương tôi và lo lắng cho tôi. Nó chưa kịp làm vì bận học nên đã bị người chị lớn hơn trách móc. Nó luôn bảo chúng tôi không hợp nhau mỗi khi có cãi vã. Học hành giỏi giang.
Cùng lê lết đến những cửa hàng thời trang yêu thích (cố nhiên chỉ để ngắm thôi).
Tôi rất sợ sống một mình thì đó lại là niềm vui của nó. Đi mua sắm…nhưng nó luôn từ chối. Tự ti về bản thân mình.
Còn sống gần nhau sao không thể vui chơi cùng nhau. Em trai út thì rất đỗi nghe lời chị ba.