Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

19 tuổi em không nhận mọi người đọc ra con mình. nhưng con nhận ra mẹ.

Mỗi đứa trẻ là một thiên sứ của trời đấy chị ạ

19 tuổi em không nhận ra con mình, nhưng con nhận ra mẹ

Vì em ngại phải vạch ti ra như những bà chị cùng họ em nhìn thấy. Em không biết bế con như thế nào. Bây giờ thì con em đã vào lớp 1. Sợ bạn bè tẩy chay. Khi con ốm một trận lúc 3 tuổi. Chỉ là chị chưa nhìn con bằng đôi mắt của một người mẹ mà thôi. Con em thiếu hơi mẹ nên oặt ẹo hay chướng hay khóc mặc dù uống toàn sữa xịn.

Con giống như cục nợ. Em mệt mỏi đớn đau nên không có tâm cảnh nhìn con. Lành lẽ. Ngỡ bế mạnh tay cũng làm nó móp méo. Sợ cả việc phải sinh con và đối mặt với con.

Thương lắm. Từ đó. Em mới nhận ra mình đã trưởng thành và yêu con như thế nào. Ngày ngày xúc tiếp với con em mới hiểu được vì sao trên đời này nhiều bố mẹ chấp nhận bán hết gia bản chỉ cần con được sống chứ không cần xấu đẹp.

Nụ cười không hề có khi bú bình hay được người khác bế. Dù có đơn thân đến hết đời. Có lúc em còn nghĩ. Nhưng nhìn nó ngủ em chỉ muốn khóc òa. Con em biết nói sớm. Con em rất hãnh diện về mẹ. Ôm chân em mà ngủ ngon lành. Đưa hai tay lên. Em mới chính thức làm mẹ. Bản thân em không có gì đáng kiêu hãnh nhưng tình thương dành cho con làm em thấy mình vĩ đại và trưởng thành hơn.

Em 25 tuổi nhưng con đã lớp 1 rồi. Con nhỏ và mềm nhũn. Em vẫn còn trẻ thơ lắm. Em muốn la cà quà vặt sau khi tan học.

Trông thấy nụ cười của con là em lại yêu đời đến lạ. Khi em cho con bú. Khoảng thời gian đó cứ như ác mộng. Dù được bà ngoại tập nói "mẹ mẹ" nhưng khi phát âm nó lại chỉ nhìn vào mình em. Cũng không có cảm giác mình đã làm mẹ. Đánh lẻ cùng bạn bè hơn là về bế con. Nhưng thời gian trôi đi. Con em rất hãnh diện về mẹ.

Còn dụi dụi đầu tìm hơi ấm. Sau đó nghỉ học trò con rồi mới đi học lại. Suốt thời kì đầu chỉ lo ôn bài vở thi lại đại học và coi sóc vóc dáng. Em không cả cho nó bú. Đi làm về. Em 19 tuổi đầu còn không nhận ra con mình nhưng con lại nhận ra mẹ và yêu em ngay cả khi em không hề yêu nó. Không buồn nhìn xem nó giống ai. Chào chị Vân Anh. Trông thấy mẹ đến đón là nó hô toáng lên “Mẹ tớ đấy mẹ tớ đấy” (Ảnh minh họa) hiện nay thì con em đã vào lớp 1.

Tuy đã làm tiệc ăn cưới nho nhỏ giữa nội bộ hai gia đình nhưng em không đi làm dâu vẫn ở nhà mẹ. Yêu con như bao người mẹ khác. Vợ chồng cùng đón con. Hãy thay đổi chị nhé. Trông thấy mẹ đến đón là nó hô toáng lên “Mẹ tớ đấy mẹ tớ đấy”

19 tuổi em không nhận ra con mình, nhưng con nhận ra mẹ

Bác mẹ có mắng thế nào em vẫn chấp nê. Em giao con cho mẹ nuôi. Khi em lại gần nhìn con. Sự thần tình đó đã cảm hóa được một người mẹ trẻ nít như em.

Nó bò đến chân em. Chỉ còn cách sinh ra và giao cho bác mẹ để tiếp tục đến trường. Em lướt qua phòng nhìn con một tẹo rồi lại biến đi ngay vì sợ mẹ em bắt bế và thay tã.

Chăm con. Tuy em và chồng có thêm con cũng khó nhọc. Nói ra thật xấu hổ nhưng lúc học lớp 12 em lỡ mang thai.

Ngổn ngang hơn nhưng em lại thấy cuộc sống của mình giờ rất viên mãn hạnh phúc. Em ngắm nó lâu hơn. Em sợ gia đình phát hiện. Em cảm giác như nó hiểu mình bị mẹ hắt hủi nên luôn gắng gần gũi mẹ vậy.

Em không như mọi người lên án chị vì đã chê con gái thậm tệ đâu. Sinh con ra. Vày khi ấy 19 tuổi. Khỏe mạnh không.

Không phải là con chị xấu đâu. Tình thương của em dành cho con nhiều lên hằng ngày. Nó huơ huơ hai tay phía trước vòi em. Chăm con. Như vậy trông hổ ngươi chết được. Nhưng con nhận ra mẹ (Ảnh minh họa) Em sợ nhìn thấy con. Em muốn nhắn nhủ đến chị Vân Anh. Trước đây em còn tệ hơn cả chị.

Em không thương con. Chịu thương chịu khó cho con ăn hơn và khi ngủ ôm nó ngủ cùng. Em nghĩ là chị chỉ tạm thời sốc stress tâm lý sau sinh thôi. Em phát điên vì sợ mất con. Nó nhoẻn miệng cười. Hoặc khi đang khóc chỉ cần em bế vào lòng nó nín tức thời. Nhìn em và gọi "mẹ". Chắc em nhỏ tuổi nhất nhưng lại có số năm làm mẹ nhiều nhất ở đây.

Với em lúc đó. Cũng không hề che giấu bạn bè hay đồng nghiệp sau này là em đã có con lớn đến vậy. Muốn phá nhưng thai đã lớn không làm được. Con còn hơn bất kì một tình ái nào. Nhìn con mê sảng gọi mẹ trong phòng cấp cứu. Có lần còn thẳng chân đạp con khiến nó ngã bật ra sau. Nhưng trẻ thơ thần tình lắm.

Lúc bắt đầu biết bò. Có xinh xắn. 19 tuổi em không nhận ra con mình. Khoảnh khắc đó làm em nghẹt thở vì xúc động và thương con.

Mối liên can giữa con và mẹ thần tình lắm chị ơi. Em đang ngồi học bài nên rất bực mình. Trước đây em không bao giờ đưa con đi học vì sợ các phụ huynh khác mai mỉa và tưởng lầm em là chị của con nhưng giờ cũng thay đổi. Những hôm đi học về.

Em vẫn còn thể sống tốt vì với em lúc này. Ai nói trẻ mỏ còn nhỏ chưa biết gì.