Ra xin lỗi mẹ ngay”
Đằng này, Thùy Vân òn ỉ mẹ chồng tôi. Tôi phải sống để đòi lại công bằng cho mình. Phong lại cười: “Tại mẹ quan hoài thì mới hỏi”. Nếu cứ tiếp như vầy, tôi sẽ chẳng thể nào còn tâm não để mà làm vợ, làm dâu và làm việc để kiếm tiền.
Nhịn nhường người trong nhà mà có chết ai? Làm ỏm tỏi không sợ người đời cười cho. Tôi bảo Phong nuốt lời bởi trước khi cưới, anh hứa cưới xong rồi, tôi muốn ở đâu cũng được. Tôi bảo Phong: “Như vầy hoài chắc em chết quá!”. Anh nói mẹ đừng hỏi em như vậy nữa được không? Làm mất hứng hết trơn”.
Chuyện sẽ chẳng có gì ầm ĩ nếu họ tự bỏ tiền ra mua sắm. Và rồi mọi thứ cũng quen dần. Tôi nhận việc về làm thêm cũng phải thưa “vẽ quyển sách đó người ta trả bao nhiêu?”. Tôi về làm dâu nhà Phong đã 5 năm. Mẹ chồng tôi bắt đầu tra vấn về chuyện tôi không chịu sinh nở.
Cho đến khi cậu em chồng tôi cưới vợ thì tình hình lại khó khăn theo một hướng khác. Thùy Vân, cô em dâu út của tôi tớ gắn máy lạnh trong phòng riêng của hai vợ chồng cô ta.
Chồng tôi lại vỗ về: “Thì mẹ đã nói rồi, mình làm lớn, phải chịu thiệt một tẹo, người thân cả mà, có mất mát đi đâu hả em?”.
Tôi đang ngồi ủi xống áo gần đó không nói gì. Cứ vậy những ngày tháng nặng nề trôi qua. Nhưng công bằng đâu chưa thấy mà chỉ mấy hôm sau, mẹ chồng lại gọi tôi ra, lệnh cho tôi phải lo gắn máy lạnh cho phòng vợ chồng cô em dâu. Mặt anh hầm hầm: “Anh không ngờ em tệ hại như vậy. Trời đất, chỗ dựa rốt cuộc của tôi trong nhà này đã mất luôn rồi sao? Tôi thấy mặt mình nóng lên, tay chân bủn nhủn.
Lúc đầu tôi dậy không nổi bởi tối nào cũng thức làm việc tới nửa đêm. Mà có phải tại tôi không chịu đâu? Tôi cũng muốn sinh cho bà một đứa cháu để bà vui, nhưng khổ nỗi, đâu phải muốn là được? Đi khám thì họ nói cả tôi và Phong đều khỏe mạnh, chỉ có hơi chậm một chút thôi, cứ yên tâm chờ.
“Sao lúc nào mẹ cũng nghĩ đến thiếm út mà không nghĩ cho con? Trong nhà này, mọi người có xem con là dâu con, là chị không hay chỉ xem con là người giúp việc?”- tôi không kềm được nên gay gắt. Tôi lại bảo Phong: “Mẹ vô phòng mà không gõ cửa làm em giật cả mình. Tôi nín thinh và bắt đầu làm quen với trà, cà phê để đầu óc tỉnh táo.
Mẹ chồng tôi im lặng hồi lâu rồi hạ giọng: “Mẹ biết là con vất vả nhưng đã là dâu trưởng thì phải ưng thiệt thòi. Lại nữa, nếu con đi rồi thì mai đây con Vân sanh, ai lo cho nó?”. Vì chuyện này mà chúng tôi giận nhau hết mấy ngày. Nhưng mẹ chồng tôi gạt đi: “Không có vay mượn gì hết, để mẹ nói anh chị hai mua cho”. Mới đó mà đã 5 năm.
Thậm chí, một giấc ngủ ngon cũng không có vì theo quy định của nhà chồng, 5 giờ sáng tất phải thức dậy để làm việc nhà.
Một điều khiến tôi không vui khác là kể từ khi tôi về nhà chồng, mọi khoản thu chi của tôi đều phải bẩm, công khai cho mẹ chồng.
Thấy tôi và mẹ đang đỏ mặt tía tai, anh kéo tuột tôi vô phòng đóng chặt cửa lại. Tôi nói rằng tôi rất mệt mỏi với sức ép công việc ở cơ quan, công việc ở gia đình. Tôi không về nhà ba mẹ, tôi thuê nhà ở riêng.
Những công việc đó lấy đi rất nhiều sức lực của tôi. Sao lại như thế chứ? Được rồi, để xem họ còn doạ tôi đến đâu.
Cô ta than vãn sắp sinh em bé, phải dành dụm cho chuyện sinh đẻ nên hỏi mẹ chồng tôi “cho con vay một ít”. Mấy ngày đầu anh không thèm giải đáp, nhưng sau đó thì hết nài lại đe dọa.
Những câu hỏi dạng này có khi đến đúng lúc tôi đang hặm hụi sáng tạo bên bản thảo khiến tôi chẳng còn hứng thú với công việc. Thời khóa biểu của tôi ở nhà chồng: sáng thức dậy giặt áo xống, dọn dẹp, lau nhà, nấu bữa sáng cho cả nhà, đi chợ mua thức ăn, đặt nồi cơm; buổi chiều nấu cơm, xếp và ủi quần áo, thu vén nhà cửa.
Chuyện này kết thúc ở đây, anh không muốn nghe nữa. Mẹ chồng tôi tròn mắt: “Cái gì? Ra ở riêng là sao?”.
Sự bực bõ ấy ngày một tăng theo thời kì. Nhưng tôi nhất mực không về. Thời kì đầu chưa quen, vô cơ quan, tôi lại ngủ gật. Tôi làm bao nhiêu tiền phải lo hết cho cả nhà, trong khi vợ chồng em út thì được để dành để lo chuyện riêng.
Tôi muốn chết quách cho xong để xem họ sẽ ăn nói sao với ba mẹ tôi. Tôi nhắn cho Phong: “Anh lo thủ tục ly hôn đi”. Nếu không nói ra, tôi chết mất. Thế nhưng sau đó, khi định thần lại, tôi không còn muốn chết. Cho đến một ngày, tôi nói thật với mẹ chồng: “Con muốn ra ở riêng”.
Tôi biết mình sai khi trả treo với mẹ chồng nhưng tôi hết chịu nổi rồi.
Tôi cũng thấy cơ thể mình hoàn toàn thường nhật. Phong về đúng lúc ấy. Lý do của việc này là “là người một nhà thì không có chuyện gì phải tư riêng”. Mẹ không thể chấp thuận yêu cầu của con. Đối với tôi đó là một thời gian quá dài bởi cuộc sống của tôi hoàn toàn đảo lộn.
Nhưng nặng nề nhất có lẽ là từ năm thứ hai tôi về làm dâu nhà anh. Còn vì sao không đậu thai thì tôi chịu.
Tôi bực quá lại trút vào chồng: “Làm thế mà coi được sao? Em làm vợ, làm dâu hay bị gán nợ vậy?”. Nhưng anh gạt đi: “Có ai chết vì dậy sớm đâu?”. Tôi chẳng biết mình đúng hay sai khi làm như vậy nhưng mỗi khi nghĩ đến việc phải về ngôi nhà ấy, tôi chỉ muốn đâm đầu xuống sông Sài Gòn hay uống vài chục viên thuốc ngủ.
Tôi mím môi, cố định không xen vào câu chuyện của họ. Thành tâm tôi không muốn ở chung với gia đình chồng nhưng Phong là con trai đầu, anh bảo chừng nào ba mẹ cho ra riêng thì mới dọn đi chứ tự mình, anh sẽ không nói. Thế là bùng lên một trận cãi vã. Nhưng tôi không thông với lý lẽ ấy: “Vậy chứ ba mẹ em là người dưng hả? Sao mỗi lần muốn mua cái gì cho ba mẹ em thì cũng phải xin phép mẹ anh hết vậy? Đời thuở nào, con gái muốn mua cho mẹ ruột một cái áo bằng tiền của mình mà phải được mẹ chồng duyệt mới được phép mua? Em chán lắm rồi”.
Sáng hôm sau, tôi đi làm rồi đi luôn. Trong khi cô em dâu vẫn ngọt nhạt với mẹ chồng tôi về chuyện cô nàng sắp sinh mà đồ đoàn chưa sắm sửa được gì. Có cảm giác giờ trong mắt anh, tôi trở thành thứ yếu, thành người rốt cuộc xếp theo trật tự tình cảm và sự quan tâm trong tim anh. Mọi người xì xào, bàn tán, trêu ghẹo.