LTS: Vụ Bệnh viện Nguyễn Tri Phương (TP
Tâm lý lo lắng trước bệnh tật cùng với sự có lúc "trống trải" thầy thuốc khiến không ít người thân bệnh nhân nổi giận, gây những vụ hành hung trong bệnh viện như báo chí đã nêu. Chữa bệnh như cứu hỏa, nhưng để an toàn, để tránh phiền phức, gặp ca rối rắm, các thầy thuốc cứ "chuyển" là xong có khi các thầy thuốc lại được "uy tín" chưa cứu chữa ai mà không khỏi! Ở tuyến trên, cũng để tránh phiền phức, khỏi lâm vào vòng kiện cáo, thầy thuốc cũng "tận tâm" lắc đầu khuyên đưa bệnh nhân ra nước ngoài chắc cũng được chữ "lành"! Còn như cứu người nhưng gặp nạn, gặp rắc rối vì kiện cáo, vì bị "bắt đền" thì liệu ai còn dám cứu và như thế thì tình hình sẽ ra sao? Cũng nên nói thẳng là một số BV cũng vô tình "khuyến khích" chuyện kiện khi đứng trước một vụ kiện có thể xảy ra.
Không loại trừ có trường hợp lợi dụng chính sự mất mát trong gia đình mình để gây sức ép với thầy thuốc nhằm mục đích trục lợi và điều này cần phải lên án. Không có thỏa thuận như một dạng hiệp đồng sao lại có chuyện bồi thường? Ở góc cạnh khác, thầy thuốc nhận trách nhiệm trước Nhà nước và quần chúng. Thay vì không sợ kiện nếu thấy BV mình, bác sĩ của mình làm hết dạ nhưng bệnh nhân không qua khỏi do bệnh nhân mắc bệnh quá nặng, có bệnh nhân rơi vào tỷ lệ tai biến cho phép đã ngại mất thì giờ "hầu kiện" trong khi công việc đang bề bộn, một số BV đã có phương án hỗ trợ cho gia đình bệnh nhân tuy tiền không phải lấy từ ngân sách mà do cán bộ viên chức đóng góp san sẻ với gia đình người bệnh.
Phát biểu của ông là ý kiến cá nhân chủ nghĩa, SK&ĐS xin giới thiệu cùng độc giả. Ngoài trường hợp thiếu nghĩa vụ gây hậu quả nghiêm trọng nói trên, chắc chắn ai cũng biết không phải bất cứ trường hợp bệnh tật, cấp cứu nào vào đến bệnh viện cũng được cứu sống (nếu được như thế thì BV không cần có nhà đại thể, tang lễ).
Bên cạnh việc nghiêm trị những "con sâu" trong bệnh viện thì việc bảo vệ bác sĩ tận tụy, có bổn phận cũng là điều cấp thiết lúc này. Chuyện bồi hoàn trong xã hội là bình thường khi các quan hệ dân sự được thỏa thuận khi phía quan hệ này gây thiệt hại cho phía kia.
Trung rất tận tình cứu được nhiều người bệnh nhưng có trường hợp một sản phụ trào ngược nước ối nếu chuyển lên BV tỉnh vững chắc tử vong trên đường. Không có thầy thuốc nào muốn bệnh nhân không khỏi bệnh hoặc tử vong. Nhà viết kịch Lê Quý Hiền - Giải thưởng quốc gia về VHNT, người quan tâm tới y tế và đã có 4 vở diễn sàn diễn về ngành y với những góc nhìn đa chiều đã bầy tỏ những suy tư về vấn đề này.
Cấp cứu cho bệnh nhân bị nhiễm liên cầu lợn. Chưa nói đến các bác sĩ có can hệ tới các vụ kiện, đồng nghiệp không bị kiện cũng run tay trong việc cứu người khi chứng kiến những vụ kiện quanh mình.
Cũng may, cơ quan bảo vệ luật pháp ở đây đã lắng tai ý kiến của các nhà chuyên môn, cứ từ chứng cứ, tài liệu khoa học để biết rằng "trào ngược nước ối" chẳng thể qua khỏi và ra quyết định đình chỉ điều tra.
Đòi bồi thường trong nhiều trường hợp khi bác sĩ tận tâm cứu chữa nhưng bất thành sẽ là chuyện tàn ác. Các thầy thuốc đứng trước nhiều bệnh nhân, nhất là trong phòng cấp cứu trong một thời điểm sau khi thăm khám sẽ biết phải xử lý trường hợp nào trước chứ không hẳn theo thứ tự "đến trước cấp cứu trước, đến sau cấp cứu sau". Bữa nay không thấy thì để đấy, mai, mốt tìm tiếp! Có đơn kiện vì "nếu chuyển viện sớm hơn", vì "thầy thuốc giữ lại", vì muôn vàn lý do khiến người nhà tử vong.
Ảnh: TM Quan hệ thầy thuốc - bệnh nhân là quan hệ bệnh nhân tìm đến thầy thuốc và bác sĩ phải cứu chữa mà không được từ khước.
HCM) bị kiện đòi bồi thường 740 triệu đồng cho bệnh nhân gần đây là một trong nhiều vụ việc đáng buồn bấy lâu trong ngành y tế và chừng như hiện tượng này ngày càng dày đặc thêm. Tâm lý bệnh nhân và người thân bệnh nhân thường coi trường hợp của mình là nghiêm trọng nhất. Bệnh nhân nào đến bệnh viện, thầy thuốc cũng phải cứu chữa, nhất là trường hợp cấp cứu thì việc sơ cứu ban đầu cực kỳ quan yếu bởi thực chất của cấp cứu là cuộc chạy đua với thần chết.
Đây còn là vấn đề đạo đức từng lớp khi hiện tượng "tự xử" đang càng ngày càng lây lan trong cuộc sống. #, Nếu nhãng nhiệm vụ, cứu chữa không tận tâm thì phải bị truy cứu bổn phận hình sự theo tội danh "thiếu nghĩa vụ gây hậu quả nghiêm trọng" và nguyên tố đền bù chính là "khắc phục hậu quả" theo phán quyết của tòa án chứ người nhà bệnh nhân sao có thể định giá bồi hoàn.
Tâm lý "phải sống", "phải cứu chữa được" khi BN đến BV nhưng gặp trường hợp bất khả kháng cũng dễ có những diễn dịch như "nếu tận tình hơn", "vì không có bì thư" cùng những hiện tượng được lắp ghép đã khiến nhiều bác sĩ tận tình thành "tội đồ" và những đơn kiện vô lý cứ liên tục xuất hiện.
Nhiều trường hợp bệnh nhân phải nằm để theo dõi và hẳn nhiên không thể có bác sĩ luôn túc trực ở bên vì còn những bệnh nhân khác.
Có đơn kiện vì điều trị sai nhưng thân xác con người không phải là cái tivi có thể tháo tung ra để "bắt bệnh" xem hỏng chỗ nào. Trước những mất mát, người nhà bệnh nhân không tỉnh ngủ, khách quan trút mọi tội lỗi lên đầu thầy thuốc và kiện cáo thì thiệt hại lớn nhất lại là đông đảo bệnh nhân khác phải gánh chịu. Khi thầy thuốc thấy đồng nghiệp bị oan, bị rối rắm từ những đơn kiện liệu có thể an tâm cứu người với quyết tâm "còn nước còn tát" hay tốt nhất là chối bỏ bằng cách chuyển tuyến trên? Ở trọng điểm y tế Sapa (Lào Cai) đã có BS.
Thế nhưng việc chữa bệnh, cấp cứu không có thỏa thuận dân sự như thầy thuốc đồng ý chữa bệnh với giá nào đó, chữa không xong thì. Tưởng là có tình, nhưng gia đình BN lại suy "không có lỗi sao lại đền bù" và kiên tâm kiện cũng như đòi "bồi thường" nhiều hơn. Đó là danh dự và uy tín trước nhất là của cá nhân chủ nghĩa bác sĩ, sau mới đến BV. Phía gia đình bệnh nhân, mọi sự mất mát đều cần được thông cảm, song quan trọng hơn là sự mất mát đó là vì lý do gì.
Thầy thuốc đã giữ lại, quyết "còn nước còn tát" nhưng không qua khỏi đã bị truy tố. Một thực tiễn trong bệnh viện hiện là sự quá tải, thầy thuốc phải cứu chữa rất nhiều bệnh nhân.
Ranh giới giữa "khoanh tay" trước bệnh tật vì nhiều lý do và "thiếu bổn phận" của bác sĩ cần được cơ quan chức năng làm rõ. Nếu mỗi giường bệnh luôn trực một bóng áo trắng chắc sẽ yên lòng bệnh nhân nhưng chữ "nếu" này là không tưởng.
Nhiều khi máu thầy thuốc đã phải đổ ngay bên bệnh nhân mà họ tận tâm cứu chữa mà vụ thầy thuốc Phạm Đức Giầu ở BV đa khoa thái hoà bị người thân bệnh nhân đâm chết là một ví dụ. Nhà viết kịch Lê Quý Hiền. Bệnh nhân cần hiểu công việc bác sĩ hơn nhưng thầy thuốc cũng cần phải có một nhà xí pháp lý an toàn để họ có thể yên tâm làm nhiệm vụ trị bệnh cứu người.
Phải đền hoặc bệnh nhân này không thỏa thuận được thì tìm thầy thuốc khác, bệnh viện khác! Công việc của bác sĩ không phải là công việc của người thợ sửa sang mà mang thiên chức cứu người nên không có sự lựa chọn những ca khó dễ, nặng nhẹ để chữa trị.
Những trường hợp bác sĩ thiếu nghĩa vụ thật sự cần phải bị nghiêm trị vì mạng của hàng ngàn bệnh nhân khác nhưng kiện không có cơ sở, diễn dịch, vì những mục đích cá nhân, không vì sự tiến bộ của y tế nước nhà sẽ tạo ra nỗi hoảng sợ ở đội ngũ thầy thuốc trong công việc trị bệnh cứu người.
Thợ tôn tạo làm hỏng đồ dùng của khách hàng một mực phải bồi thường là đương nhiên. Trong đội ngũ thầy thuốc cũng như ở quơ mọi ngành nghề khác cũng có những "con sâu" nhưng số đó không nhiều.